s3dev

2 người theo dõi
20 thg 10, 2025
35
0

Thánh INhã: QUID AGENDUM? Tự Thuật Của Khách Hành Hương Inigo (Kỳ XII)

60    1Ông ta cư ngụ trong một căn nhà nhỏ bên ngoài nhà thương được bốn tháng, vào một ngày kia một cảnh sát đến cửa nhà ông, gọi ông ta ra và nói: “Hãy đi với tôi một chút”. 2Và, rồi khi ném ông vào nhà tù, viên cảnh sát nói với ông: “Không được rời khỏi đây cho đến khi có lệnh mới”. 3Điều đó xảy ra vào mùa hè; và ông lại không được canh gác một cách cẩn thận: và cũng có nhiều người đến thăm ông.

Miona là một trong những người ấy: đó là cha giải tội của ông ta.

4Và ông ta làm cùng một công việc như khi ông được tự do: dạy giáo lý và cho các bài Linh Thao. 5Ông ta khôngbao giờ muốn nại vào luật sư cũng như nại đến tham tá toà án, dù cho nhiều người tình nguyện giúp ông. 6Ông ta nhớ cách đặc biệt Dona Teresa de Cardenas, người đã cho người đến thăm viếng ông và nhiều lần đề nghị với ông cách thức đưa ông ra khỏi nơi đó; nhưng ông ta không chấp nhận điều gì, và luôn nói: “Tôi vào đây vì lòng yêu mến ai thì Đấng ấy sẽ kéo tôi ra, nếu điều ấy phụng sự Ngài.”

61    1Ông ta ở trong tù trong vòng mười bảy ngày mà không một ai đến thẩm tra và ông ta cũng chẳng biết nguyên nhân tại sao mình bị bắt. 2Cuối cùng, cha Figueroa đến nhà tù và thẩm tra ông ta về nhiều điều, cả đến việc tra hỏi xem ông ta có dạy người ta tuân giữ ngày sabbat không. 3Và cha ấy hỏi ông ta có biết hai người phụ nữ, mẹ con với nhau không; và ông ta trả lời rằng có. 4Và cha ấy hỏi xem ông ta có biết đến cuộc ra đi của họ trước khi họ lên đường không; và ông ta trả lời không, vì ông ta đã hứa với họ như thế. 5Và Cha Đại Diện, khi đặt tay lên vai để bày tỏ niềm vui mừng đã nói: “Chính đây là nguyên cớ  mà con phải vào chốn này.” 6Trong số nhiều người đi theo vị khách hành hương, có một người mẹ và một người con gái, cả hai đều goá chồng – và người con gái còn rất trẻ và rất xinh đẹp – họ đã tiến sâu trong những điều thuộc về thiêng liêng, nhất là người con gái; và họ tiến xa đến nỗi, cho dù họ thuộc hàng quí phái, họ vẫn đi chân không chỉ hai mẹ con với nhau đến viếng đền thờ Veronica ở Jean – và tôi không biết họ có đi xin ăn hay không. 7Và điều đó gây náo động ở Alcala. 8Và vị tiến sĩ  Ciruelo, phần nào như người bảo trợ của họ, đã nghĩ rằng tên tù nhân này đã xúi giục họ và vị ấy cho bắt tên này vì tội ấy. 9Vậy, khi nghe điều cha Đại Diện nói cho ông, tên tù nhân nói với cha: “Cha có muốn con nói nhiều hơn chút ít về điều này không?” 10Cha nói “được”. 11Vì thế, tên tù nhân nói: “Cha phải biết rằng hai người phụ nữ này đã nhiều lần nài nỉ con, vì họ muốn đi khắp thế gian để phục vụ những người nghèo khổ, từ nhà thương này sang nhà thương khác. 12Và con đã luôn luôn buộc họ từ bỏ ý định này, lý do vì người con gái còn quá trẻ và quá xinh đẹp, v.v… 13Và con đã nói với họ rằng, vì họ muốn thăm viếng người nghèo khổ, họ có thể làm điều đó ở Alcala và đi theo cha trao Mình Thánh Chúa.” 14Một khi việc trao đổi kết thúc, cha Figueroa rút lui với viên kiểm sát, kẻ viết biên bản trên và mang đi theo.

62   1Vào lúc này, Calixto đang ở Segovia. 2Khi anh ta biết vị khách hành hương bị bỏ tù, anh ta đến ngay tức khắc, mặc dù vừa mới bình phục từ một cơn bệnh nặng, rồi tự mình anh ta vào tù ở với ông ta. 3Nhưng về phần mình, vị khách hành hương nói với anh ta rằng tốt hơn là phải đi trình bày với cha Tổng Đại Diện. Vị này đối xử tử tế với anh ta và nói rằng sở dĩ phải nhốt ông ta vào tù vì ông ta phải ở trong đó cho đến khi những người phụ nữ đó trở về để xem họ có xác nhận đúng như lời ông ấy khai báo hay không. 4Calixto ở lại trong tù một ít ngày; nhưng vì vị khách hành hương thấy rằng điều đó gây nguy hại cho sức khoẻ anh ta vì anh ta chưa hoàn toàn bình phục, nên ông nhờ một vị tiến sĩ, một người bạn thân thiết của ông, đem anh ta ra khỏi tù.

5Bốn mươi hai ngày trôi qua từ ngày vị khách hành hương đi vào tù cho đến ngày ông ta được kéo ra khỏi đó; sau cùng hai người phụ nữ sốt mến trở về, viên kiểm sát đến nhà tù và đọc bản án cho ông ta: ông được tự do, nhưng họ phải ăn mặc như mọi người sinh viên khác và không được nói những điều thuộc về đức tin trong vòng bốn năm cho đến khi họ học hành xa hơn, vì họ chưa đủ kiến thức. 6Thực ra, vị khách hành hương là người học biết nhiều hơn, nhưng không có nền tảng bao nhiêu; đây chính là điều mà ông ta thường khai ra ngay khi người ta thẩm vấn ông.

63   1Sau bản án này, ông ta có chút do dự không biết phải làm gì: thật vậy, dường như người ta đóng cửa lại mà không cho phép ông giúp đỡ các linh hồn khi không đưa ra bất cứ một lý do nào khác mà chỉ vì ông ta chưa học hành đầy đủ. 2Và sau cùng, ông ta quyết định đi gặp đức Tổng Giám Mục Toledo, tên là Fonseca, và đặt sự việc vào tay ngài.

3Ông ta khởi hành từ Alcala và tìm gặp đức Tổng Giám Mục ở Valladolid; và kể lại cho ngài cách trung thành sự việc đã xảy ra, ông ta nói với ngài rằng, dù không thuộc thẩm quyền của ngài và cũng không bị buộc phải tuân giữ bản án, nhưng về điều này ông ta sẽ làm điều mà đức Tổng Giám Mục ra lệnh cho ông (ông ta nói với đức Tổng Giám Mục ở ngôi thứ hai, như ông ta vẫn nói  với mọi người). 4Đức Tổng Giám Mục tiếp đón ông ta rất tử tế và khi hiểu rằng ông ta muốn đi đến Salamanca, đã nói với ông ta rằng ngài cũng có những người bạn ở Salamanca và cả một học viện nữa, và sẽ nhờ họ giúp đỡ ông ta. 5Và ngài còn cho ông ta bốn đồng bạc “écus” trước khi ông ta lên đường.

64   1Sau khi ông đi đến Salamanca, lúc ông ta cầu nguyện trong một nhà thờ, một bà đạo đức nhận ra ông ta thuộc về nhóm bạn cùng chí hướng – vì bốn nguời bạn khác lúc này đã ở đó một vài ngày. 2Bà ta hỏi biết tên ông ta và dẫn ông ta đến nơi ở của các bạn. 3Ở Alcala, khi ông ta đã bị buộc tuân lệnh bởi bản án rằng họ phải ăn mặc như những sinh viên, vị khách hành hương đã nói: “Khi cha ra lệnh cho chúng con nhuộm quần áo, chúng con đã làm; nhưng bây giờ, chúng con không thể thực hiện lệnh ấy được vì chúng con không có chi để mua quần áo.”  4Thế rồi chính cha Đại Diện đã cung cấp cho họ quần áo, nón mũ và tất cả những thứ còn lại của sinh viên; và họ lên đường rời khỏi Alcala theo cách ăn mặc này.

5Ông ta xưng tội ở Salamanca với một tu sĩ dòng thánh ĐaMinh ở tu viện thánh Têphanô; Sau khi đến nơi khoảng mười hay mười hai ngày, vào một ngày kia cha giải tội nói với ông: “Những cha trong nhà muốn nói chuyện với anh.” 6Và ông ta nói: “Nhân danh Thiên Chúa, con xin vâng.” 7Cha giải tội nói: “ Này anh, vào chúa nhật, mời anh đến đây ăn cơm trưa; nhưng tôi báo cho anh một việc: họ muốn biết rất nhiều điều về anh đấy.” 8Thế rồi ông ta đến đó với Calixto vào chúa nhật. 9Và sau bữa ăn trưa, trong khi cha tu viện trưởng vắng nhà, cha tu viện phó cũng như cha giải tội và, tôi nghĩ thế, một tu sĩ khác đi với họ đến nhà nguyện; và, với sự hoà nhã tuyệt vời, cha tu viện phó bắt đầu nói về biết bao nhiêu điều tốt đẹp các cha đã biết được liên quan đến lối sống và cung cách của họ, họ đi rao giảng theo cách thức như các tông đồ thế nào; và các cha ấy mong muốn biết thêm nhiều chi tiết hơn về những việc đó. 10Thế rồi cha bắt đầu hỏi họ đã học hành thế nào. 11Và vị khách hành hương trả lời: “Về tất cả chúng con, người đã học nhiều nhất, chính là con.” 12Và ông ta trình bày rành mạch cho biết mình cũng học được ít thôi và nền tảng thì chưa vững chắc.

65    1“Thế à! Vậy thì các anh rao giảng những gì?” – 2“Chúng con, vị khách hành hương nói, chúng con không rao giảng, mà chúng con chỉ nói chuyện thân mật với một số người về những điều thuộc về Thiên Chúa, thí dụ, sau khi ăn với những người muốn mời chúng con.” 3“Nhưng, vị tu sĩ  nói, các anh nói những điều gì về Thiên Chúa? Đó là điều mà chúng tôi muốn biết.” – 4“Chúng con, vị khách hành hương nói, đôi khi về nhân đức này, đôi khi về nhân đức khác, và ca ngợi nhân đức ấy, đôi khi nết xấu này, đôi khi nết xấu khác, và lên án nết xấu đó.” – 5“Các anh không được học hành, vị tu sĩ nói, và các anh nói về các nhân đức và các nết xấu;  mà không ai có thể nói về những điều ấy trừ một trong hai trường hợp: hoặc do sự hiểu biết học hỏi được hoặc do Thánh Thần. Đây không phải do sự hiểu biết học hỏi được, vì thế đây là do Thánh Thần.”

Và điều thuộc về Thánh Thần, đó chính là điều mà chúng tôi muốn biết đến.

6Tới đây, vị khách hành hương dè dặt một chút, vì đối với ông, cách luận lý này không lành mạnh; và sau khi im lặng một chút, ông ta nói rằng mình không cần phải nói thêm nữa về vấn đề này. 7Vị tu sĩ nhấn mạnh: “Này nhé, trong khi có biết bao sai lầm của Erasmus và biết bao sai lầm khác đang đầu độc thiên hạ, mà các anh lại không muốn giải thích điều mình nói ư?”

66    1Vị khách hành hương nói: “Thưa cha, con không còn nói được gì ngoài điều mà con đã nói, trừ phi con phải đứng trước những vị bề trên của con, là những người có thể buộc con về điều đó.” 2Trước đó, vị ấy hỏi tại sao Calixto đến mà ăn mặc như thế: anh ta mặc một chiếc áo ngắn, đội một chiếc nón rộng trên đầu, cầm một cây gậy trên tay và mang đôi giầy cao đến đầu gối; và vì anh ta cao quá khổ, nên xem anh ta có vẻ rất dị hợm. 3Vị khách hành hương kể lại cho vị ấy nghe họ đã bị bỏ tù ở Alcala như thế nào và người ta đã ra lệnh cho họ phải ăn mặc như các sinh viên, nhưng còn người bạn cùng chí hướng của ông, vì lý do nóng bức quá, nên đã lấy áo rộng của mình cho một linh mục nghèo. 4Tới đây, vị tu sĩ nói càm ràm trong miệng tỏ cho thấy ông không hài lòng: “Caritas incipit a seipsa” [sic] (bác ái bắt đầu từ chính bản thân mình chứ).

5Nhưng chúng ta hãy trở về với câu chuyện: cha tu viện phó, vì không thể lôi một lời nào khác ra khỏi cửa miệng vị khách hành hương nên nói: “Này nhé, hãy ở lại đây; rồi chúng tôi sẽ làm mọi cách cho anh phải nói tất cả mọi sự.” 6Và sau đó, mọi tu sĩ vội vã rút lui. 7Như trước đây, vị khách hành hương của chúng ta đã hỏi xem nhà dòng muốn cho họ ở lại trong nhà nguyện này hay muốn họ ở đâu, cha tu viện phó trả lời cho ông ta biết phải ở lại trong nhà nguyện. 8Thế rồi các tu sĩ cho đóng mọi cửa ra vào lại và có lẽ đi bàn bạc với những vị quan toà. 9Tuy nhiên cả hai người vẫn ở lại  tu viện trong ba ngày rồi mà không có một quyết định nào được quan tòa công bố cho họ; và họ dùng bữa ở trong phòng ăn với các tu sĩ. 10Và căn phòng của họ hầu như luôn chật ních các tu sĩ đến thăm họ; và vị khách hành hương luôn miệng nói về đạo đức mà ông vẫn thường nói đến. 11Như vậy từ nay, giữa các tu sĩ cũng đã có sự chia rẽ, vì có rất nhiều vị tỏ ra cảm thông với họ.

67    1Đến hết ngày thứ ba, một viên kiểm sát đến và đem họ vào nhà tù. 2Và người ta không để họ ở chung với những phạm nhân khác, nhưng trong một phòng ở trên cao đã cũ kỹ, không có ai ở và rất dơ bẩn. 2Và cả hai người bị cột chung với nhau bằng một sợi  dây xích, mỗi người một chân; và sợi dây xích được gắn vào một cây cột ở giữa căn nhà: nó phải dài đến khoảng ba mét. 3Mỗi khi một người muốn làm một điều gì, người kia cũng phải đi theo. Và trong suốt đêm hôm ấy, họ không ngủ được. 4Sáng hôm sau, trong thành phố, khi hay biết họ bị giam tù, người ta gởi vào cho họ những vật dụng để ngủ và mọi thứ cần dùng rất dư đầy. 5Luôn luôn có rất nhiều người đến thăm viếng họ, và vị khách hành hương tiếp tục những công việc thực tập của mình: nói chuyện về Thiên Chúa, v.v…
Thánh INhã: QUID AGENDUM? Tự Thuật Của Khách Hành Hương Inigo (Kỳ XII)
0
0
0
0
Sắp xếp theo: