Trong buổi Tiếp kiến chung sáng thứ Tư ngày 6/5/, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã suy tư về chiều kích cánh chung của Giáo Hội, một khía cạnh thiết yếu nhưng thường bị bỏ qua. Giáo Hội lữ hành qua dòng lịch sử, hướng về quê hương trên trời. Giáo Hội sống để phục vụ cho Nước Thiên Chúa hiển trị qua Lời Chúa, các bí tích – đặc biệt là Thánh Thể – và các tương quan yêu thương và phục vụ.

Trước khi Đức Thánh Cha bắt đầu bài giáo lý, cộng đoàn nghe đoạn sách Khải Huyền (7,9-10):
Sau đó, tôi thấy: kìa một đoàn người thật đông không tài nào đếm nổi, thuộc mọi dân, mọi chi tộc, mọi nước và mọi ngôn ngữ. Họ đứng trước ngai và trước Con Chiên, mình mặc áo trắng, tay cầm nhành lá thiên tuế. Họ lớn tiếng tung hô: “Chính Thiên Chúa chúng ta, Đấng ngự trên ngai, và chính Con Chiên đã cứu độ chúng ta”.
Và Đức Thánh Cha bắt đầu bài giáo lý như sau:
Đích điểm của Giáo hội lữ hành là thiên quốc
Anh chị em thân mến, chào anh chị em và chào mừng tất cả anh chị em!
Hôm nay, khi suy tư về một phần của chương VII trong Hiến chế của Công đồng Vaticanô II về Giáo hội, chúng ta cùng chiêm niệm một đặc tính cốt yếu của Giáo hội: chiều kích cánh chung. Thật vậy, Giáo hội bước đi trong lịch sử trần thế này, luôn hướng về đích điểm sau cùng là thiên quốc. Đây là một chiều kích thiết yếu, nhưng thường bị chúng ta lãng quên hoặc xem nhẹ, bởi chúng ta quá tập trung vào những gì thấy được trước mắt và vào những năng động cụ thể hơn của đời sống cộng đoàn Kitô hữu.
Giáo hội là dân Thiên Chúa đang lữ hành trong lịch sử, và mục đích tối hậu của mọi hoạt động của Giáo hội là Nước Thiên Chúa (x. LG, 9). Chính Đức Giêsu đã khai sinh Giáo hội khi loan báo Nước ấy, một Nước của tình yêu, công lý và hòa bình (x. LG, 5). Vì thế, chúng ta được mời gọi nhận ra chiều kích cộng đoàn và vũ trụ của ơn cứu độ trong Đức Kitô, đồng thời hướng ánh nhìn về chân trời sau cùng ấy, để đo lường và đánh giá mọi sự trong viễn tượng này.
Giáo hội sống trong lịch sử để phục vụ cho việc Nước Thiên Chúa hiển trị trong thế giới
Giáo hội luôn loan báo cho tất cả mọi người những lời của lời hứa ấy, đón nhận bảo chứng của lời hứa trong việc cử hành các Bí tích, đặc biệt là Bí tích Thánh Thể, thực thi logic của lời hứa ấy cũng như trải nghiệm nó trong các mối tương quan yêu thương và phục vụ. Đồng thời, Giáo hội biết mình là nơi chốn và phương thế mà trong đó sự hiệp nhất với Đức Kitô được thực hiện “một cách mật thiết hơn” (LG, 48), trong khi vẫn nhìn nhận rằng ơn cứu độ cũng có thể được Thiên Chúa ban tặng trong Chúa Thánh Thần, ngay cả bên ngoài những ranh giới hữu hình của Giáo hội.
Giáo hội là dấu chỉ và khí cụ của sự viên mãn của đời sống và bình an mà Thiên Chúa đã hứa
Về điểm này, Hiến chế Lumen gentium đưa ra một khẳng định quan trọng: Giáo hội là “bí tích phổ quát của ơn cứu độ” (LG, 48), nghĩa là dấu chỉ và khí cụ của sự viên mãn của đời sống và bình an mà Thiên Chúa đã hứa. Điều này có nghĩa là Giáo hội không hoàn toàn đồng nhất với Nước Thiên Chúa, nhưng là hạt giống và khởi đầu của Nước ấy, vì sự hoàn tất chỉ được ban cho nhân loại và vũ trụ vào lúc tận cùng lịch sử. Do đó, những người tin vào Đức Kitô bước đi trong lịch sử trần thế này, một lịch sử được ghi dấu bởi sự lớn lên của điều thiện nhưng cũng đầy dẫy bất công và đau khổ, mà không rơi vào ảo tưởng cũng không tuyệt vọng; cuộc sống của họ được định hướng bởi lời hứa đã nhận lãnh từ “Đấng canh tân mọi sự” (Kh 21,5). Vì thế, Giáo hội thi hành sứ mạng của mình giữa cái “đã rồi” của sự khởi đầu Nước Thiên Chúa nơi Đức Giêsu, và cái “chưa đến” của sự hoàn tất được hứa ban và đang được chờ đợi. Là người gìn giữ niềm hy vọng soi sáng hành trình, Giáo hội cũng được trao phó sứ mạng cất lên những lời rõ ràng để khước từ tất cả những gì làm tổn hại sự sống và cản trở sự phát triển của nó, đồng thời đứng về phía người nghèo, người bị bóc lột, các nạn nhân của bạo lực và chiến tranh, và tất cả những ai đang đau khổ cả trong thân xác lẫn tinh thần (x. Tóm lược Học thuyết Xã hội của Giáo hội, số 159).

Giáo hội không loan báo chính mình, nhưng về ơn cứu độ trong Đức Kitô
Là dấu chỉ và bí tích của Nước Thiên Chúa, Giáo hội là dân Thiên Chúa lữ hành trên trần gian; chính từ lời hứa sau cùng ấy, Giáo hội đọc và giải thích các năng động của lịch sử dưới ánh sáng Tin Mừng, lên án sự dữ dưới mọi hình thức của nó và loan báo, bằng lời nói cũng như hành động, ơn cứu độ mà Đức Kitô muốn thực hiện cho toàn thể nhân loại cùng Nước của Người là Nước công lý, tình yêu và hòa bình. Vì thế, Giáo hội không loan báo chính mình; trái lại, trong Giáo hội, mọi sự phải quy hướng về ơn cứu độ trong Đức Kitô.
Giáo hội yếu đuối mỏng dòn nên cần liên lỉ hoán cải
Trong viễn tượng này, Giáo hội được mời gọi khiêm tốn nhìn nhận sự mong manh và tính chóng qua của các cơ chế nhân loại của mình; dù phục vụ Nước Thiên Chúa, các cơ chế ấy vẫn mang dáng vẻ mau qua của thế gian này (x. LG, 48). Không một thể chế Giáo hội nào có thể được tuyệt đối hóa; trái lại, vì các thể chế này sống trong lịch sử và thời gian, nên được mời gọi hoán cải liên lỉ, canh tân các hình thức và cải tổ các cơ cấu, cũng như không ngừng tái tạo các tương quan, để có thể thực sự chu toàn sứ mạng của mình.
Giáo hội lữ hành trần thế và Giáo hội thiên quốc
Trong viễn tượng về Nước Thiên Chúa, chúng ta cần hiểu cả mối tương quan giữa các Kitô hữu đang thi hành sứ mạng hôm nay và những người đã kết thúc cuộc đời trần thế và đang ở trong tình trạng thanh luyện hoặc vinh phúc. Thật vậy, Lumen gentium khẳng định rằng tất cả các Kitô hữu làm thành một Giáo hội duy nhất, có một sự hiệp thông và chia sẻ các ân phúc thiêng liêng dựa trên sự kết hợp của mọi tín hữu với Đức Kitô, và có một sự quan tâm huynh đệ giữa Giáo hội lữ hành trần thế và Giáo hội thiên quốc: đó là sự hiệp thông các thánh mà chúng ta cảm nghiệm cách đặc biệt trong phụng vụ (x. LG, 49-51). Khi cầu nguyện cho những người đã qua đời và noi theo gương những người đã sống với tư cách là môn đệ của Đức Giêsu, chính chúng ta cũng được nâng đỡ trên hành trình và củng cố việc thờ phượng Thiên Chúa: được ghi dấu bởi cùng một Thần Khí và hiệp nhất trong một phụng vụ duy nhất, cùng với những người đã đi trước trong đức tin, chúng ta chúc tụng và tôn vinh Thiên Chúa Ba Ngôi Chí Thánh.
Chúng ta biết ơn các Nghị phụ Công đồng đã nhắc nhớ chúng ta về chiều kích rất quan trọng và rất đẹp này của đời sống Kitô hữu, và chúng ta hãy cố gắng vun trồng chiều kích ấy trong cuộc sống của mình.
Buổi Tiếp kiến kết thúc với Kinh Lạy Cha và phép lành Đức Thánh Cha ban cho mọi người.
Vatican News





