Mang lửa về tim
Chuyện thầy Dòng Tên đi sa mạc Huynh trưởng
Ba ngày sa mạc Huynh trưởng (14-16/8) tại Trung tâm Tĩnh tâm và Sinh hoạt Thiếu Nhi Đất Hứa – Củ Chi, TP.HCM, là một cuộc xuất hành. Bước vào một không gian mới, giữa những con người mới, với một nhịp sống khác thường ngày, tôi mang theo chút kiến thức, chút kinh nghiệm, một ngọn lửa của đời sống dâng hiến. Nhưng càng đi sâu vào sa mạc, tôi càng nhận ra: có những bài học chỉ mở ra khi mình dám bước khỏi những gì quen thuộc.
Một trong những thao thức của Dòng Tên là đồng hành với người trẻ. Vì thế, một số tu sĩ trẻ Dòng Tên đi vào sa mạc Horeb 117 và Tabor 39 không chỉ để học những kỹ năng của người huynh trưởng, nhưng để sống giữa anh em và để Chúa huấn luyện mình qua những con người, những biến cố trên đường đi.
Với niềm vui rộn ràng và ngọn lửa mến yêu, chúng tôi bước vào ba ngày sa mạc. Nhưng điều đọng lại sau hành trình ấy không chỉ là những bài học hay kỷ niệm đẹp. Có một hình ảnh cứ trở đi trở lại trong tâm trí tôi: thánh Phaolô bị mù để học cách được dẫn đi, được mở mắt để nhìn thấy và được biến đổi để lên đường.
Thấy mình nhỏ bé giữa sa mạc
Những giờ đầu tiên trong sa mạc, tôi ngỡ mình đang bước vào một khóa huấn luyện. Nhưng càng đi sâu, tôi càng nhận ra mình đang bước vào một trường học của sự khiêm tốn. Những điều tưởng là mình biết bỗng trở nên chưa đủ. Những điều tưởng mình làm được bỗng không còn dễ dàng. Tôi giống Phaolô trên đường Đamát: đôi mắt vẫn mở nhưng lại cần học cách để người khác dẫn đi.
Có lẽ trong sa mạc, tôi cũng cần “mù” đi một chút: bớt cậy dựa vào khả năng của mình và học cách để người khác dẫn bước. Những thiếu sót cứ ngỡ là điểm yếu lại trở thành một phần của bài học. Chỉ khi nhận mình chưa đủ, tôi mới có thể mở lòng để được huấn luyện. Chính khi chấp nhận sự nghèo nàn của mình, tôi mới có thể nhận ra điều quý giá đang hiện diện quanh tôi.
Thấy một ngọn lửa đang cháy
Nếu sự thiếu sót làm tôi nhận ra mình nhỏ bé, thì nhiệt huyết của các huấn luyện viên và các bạn sa mạc sinh lại đánh thức nơi tôi một ngọn lửa.
Giữa một chương trình dày đặc, khi thân xác bắt đầu rã rời, những bước chân vẫn không ngừng chuyển động. Người này hoàn tất phần việc của mình rồi quay sang nâng đỡ người đang chậm lại phía sau. Người kia vừa xong nhiệm vụ đã sẵn sàng cho một việc khác. Dường như không ai muốn giữ ngọn lửa cho riêng mình; ngọn lửa cứ được truyền đi, từ người này sang người khác, lặng lẽ mà bền bỉ.

Một ngọn lửa khi được truyền từ cây nến này sang cây nến khác không hề nhỏ đi; trái lại, cả không gian trở nên sáng hơn. Tôi đã nhận được ngọn lửa ấy. Nó chạm đến tôi, làm sống lại một nhiệt huyết có lúc bị che khuất bởi sự quen thuộc của đời sống thường ngày.
Nhận ra Chúa Thánh Thần giữa sa mạc
Sau Đamát, Phaolô được mở mắt để nhìn thấy Đức Kitô. Trong sa mạc, tôi không chứng kiến một phép lạ nào lớn lao. Nhưng đôi mắt tôi dần được mở ra để nhận thấy những dấu chân âm thầm của Thiên Chúa.
Có những điều rất nhỏ khiến tôi nhớ mãi: một bàn tay đưa ra khi ai đó mệt, một lời hỏi thăm, một người âm thầm ở lại giúp người khác hoàn tất công việc. Trong sa mạc, tình huynh đệ không được nói bằng những lời lớn lao; tình huynh đệ được viết nên bằng những cử chỉ rất nhỏ nhưng đong đầy tình mến.
Tôi đặc biệt ấn tượng trước hình ảnh các sa mạc sinh xếp thành hai hàng dài để lãnh nhận Bí tích Hòa Giải. Trời lất phất mưa. Hai hàng người lặng lẽ nối dài. Không ai vội vàng. Giữa cái lạnh và sự ẩm ướt của buổi chiều, tôi thấy một điều thật đẹp: những người trẻ đang tự nguyện xếp hàng để trở về với Chúa, chuẩn bị một tâm hồn mới trước khi gặp Chúa Giêsu Thánh Thể.

Sau những giờ hoạt động náo nhiệt, từng nhóm nhỏ lại tìm đến với Thánh Thể. Họ ở lại, tâm sự và cầu nguyện với Chúa Giêsu Thánh Thể. Giữa rất nhiều tiếng nói của cuộc đời, những người trẻ ấy lại tìm về một khoảng lặng để lắng nghe tiếng Chúa. Quả thật Thiên Chúa vẫn âm thầm dẫn đường như cột mây năm xưa trong sa mạc. Người không làm cho con đường trở nên dễ dàng hơn, nhưng giúp chúng ta không lạc đường.
Gặp Đức Kitô để được biến đổi
Đức Kitô không gặp tôi trong những bài khóa lý thuyết, nhưng trong những điều rất nhỏ: một chỗ ngủ không quen, một bữa ăn giản dị, một chương trình dày đặc đòi hỏi phải đặt mình sau người khác. Chính ở đó, tôi nhận ra rằng sa mạc trước hết không huấn luyện kỹ năng, nhưng huấn luyện con tim.
Tôi học sự bỏ mình: bỏ những ý kiến riêng để biết lắng nghe đội trưởng và anh em; bỏ sự tiện nghi để thích nghi với nhịp sống của sa mạc; bỏ đi phần nào khoảng cách do tuổi tác và căn tính của một tu sĩ để trở nên một người anh em thực sự giữa những sa mạc sinh. Chính trong những điều nhỏ bé ấy, tôi học cách lùi lại để người khác có thể bước vào.
Tôi cũng học sự dấn thân. Nhìn các bạn huynh trưởng quảng đại trao thời gian, sức lực và tuổi trẻ để phục vụ các em thiếu nhi, tôi tự hỏi: nếu những người trẻ ấy có thể trao đi nhiều như thế, thì tôi, một tu sĩ Dòng Tên với những gì đã được trao ban, đang trao lại cho Chúa và cho người trẻ điều gì? Câu hỏi ấy không nặng nề. Nó ở lại trong tôi như một lời mời gọi!
Nhận lãnh để tiếp tục trao ban
Nếu hỏi tôi đã mang gì đến khóa sa mạc, có lẽ tôi không có quá nhiều điều để kể. Tôi mang đến những giờ chia sẻ Lời Chúa, những giờ “Mang Lửa về Tim” với tất cả tâm tình và sự sốt sắng của mình. Tôi cùng các bạn cầu nguyện, chia sẻ và lắng nghe những điều Thần Khí đang tác động nơi tâm hồn mỗi người.

Nhưng càng đi sâu vào sa mạc, tôi càng nhận ra: tôi tưởng mình đến để trao đi, nhưng cuối cùng chính tôi lại là người được nhận lãnh.
Tôi đến để chia sẻ Lời Chúa, nhưng chính tôi lại được Lời Chúa soi sáng.
Tôi đến để trao lửa, nhưng chính tôi lại được những người trẻ tiếp thêm lửa.
Tôi đến để đồng hành, nhưng chính tôi lại được anh em dìu bước.
Tôi đến để phục vụ, nhưng chính tôi lại được phục vụ.
Khi ta mở tay để trao đi, Thiên Chúa lại đặt vào đôi tay ấy một điều khác.
Sống điều đã nhận lãnh
Sa mạc rồi cũng khép lại, lều trại rồi sẽ tháo xuống, nhưng hành trình xuất hành thì chưa bao giờ dừng lại. Mỗi người lại trở về với những nhịp sống quen thuộc của đời thường, mang theo ngọn lửa đã được thắp lên trong sa mạc.
Trong những điều bình dị và quen thuộc của ngày sống, giữa cầu nguyện, rước lễ, hy sinh và làm tông đồ, chúng tôi dần học cách tìm và gặp Chúa trong mọi sự.
Hoàng Ân & Đức Ba, S.J.


![[Hạnh Các Thánh] - Ngày 21.08: Học sống khiêm nhường tự hạ như Thánh Giáo Hoàng Piô X [Hạnh Các Thánh] - Ngày 21.08: Học sống khiêm nhường tự hạ như Thánh Giáo Hoàng Piô X](https://files.dongten.net/dongten/storage/2026/08/ThaInh_GiaIo_HoaIng_PioI_X_WEB_w300.webp?X-Amz-Algorithm=AWS4-HMAC-SHA256&X-Amz-Credential=cf834cba-572d-4598-8c21-86275f3840b8%2F20260826%2Fus-east-1%2Fs3%2Faws4_request&X-Amz-Date=20260826T154737Z&X-Amz-Expires=86400&X-Amz-SignedHeaders=host&X-Amz-Signature=bbcd597b8bac47082c3ae8d98c322424dae55eb4e93907b2cd5057a4da150beb)



